Hãy bao dung bố mẹ khi về già …

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ…

Pierre Antoine (Việt Kiều Pháp)

Vì lòng người ta là giấy…

Vì lòng người ta là giấy…

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7×7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Bỗng dưng 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy búa, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình…

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%… Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng… và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”…

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy… Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân – vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

(St)

P.s: Thấy hay quá nên Meo phải post lên đây để lưu lại😉

Sờ can đồ Không Quần =))

Tạp chí H 21+ chuyên viết về sờ can đồ của các xì ta, xì teo, sao xẹt, sao chổi, sao nhấp nháy số đầu tiên xin ra mắt độc giả với cái tít cực HOT: Scandal không quần ^o^ – kết quả của một chuyện tình cực kỳ xúc sờ động đậy lòng người của cây, lá và … sâu róm.

Cây là một thực thể sống có rễ, thân, cành, cấu tạo từ xenlulozơ và nhiều thứ khác. Mà nói chung vì cây không phải là nhưn vật chính của bài viết ngày hôm nay nên phóng viên xin đạp sang một bên >:)

Lá … lại là một thiếu nữ … hơi già để gọi là thiếu nữ nhưng vì mục đích chính nịnh nọt của tác giả nên sái miệng tí không sao ^^. Tóm lại, lá là một thiếu nữ quá độ, dịu dàng như cọp cái, đẹp gái như dâu tây và hây hây như dâu dại. Còn sâu róm … lại là một chàng thanh niên bảnh trai với n vòng cực chuẩn, có thể vặn bên này, xoắn bên kia, nói chung là trình độ ưỡn ẹo + YY là hàng đỉnh của đỉnh. Có ai đoán ra nhân vật chính chưa ạ? Phóng viên xin phép vào đề luôn vậy, đợi các bác đoán nữa thì em viết xong bài này rồi :-p

Ten tén ten tèn ten, sau đây xin chân chọng giới thiệu 2 đối tượng chính cực kì lổi tiếng, mục tiêu trọng điểm của bài sờ can đồ ngày hôm nay: Dịch giả thích la cà mài mông Dennis Q, tên thân mật là Tiểu Vũ không Quần và hót bôi Jason Lee, tên chữ là Vạn Độc Vương, tự là Cỏ già, bí danh là Phi Công còn biệt danh là Lái Máy Bay Không Quần =))

À cho em xin một phút trình bày về lý do của bài viết: Trước việc bị đá ra khỏi bảng xếp hạng top ten xì pam mờ nhà bạn Dâu do trình còn chưa đủ đô >”< quá uất ức, em đã quyết định làm cái gì đó để trưng ra cho toàn dân thiên hạ thấy rõ minh bạch mối quan hệ giữa chủ nhà và cái bạn đã vinh dự leo lên ngồi vắt chân chữ ngũ chễm chệ trên ghế No.1. Các bạn coi nhá! >:)

Quay lại vấn đề chính, được bạn Tiểu Vũ Không Quần cấp giấy cho phép sử dụng tuyệt chiêu Chém Gió Thần Công, viết bài trên tiêu chí thực thực giả giả ảo ảo chân chân, phóng viên H 21+ xin được kể về một câu chuyện động đất sập giường, rung bụng tan mỡ: Số là vào một ngày trời xanh mây trắng nắng vàng gió hiu hiu, tóm lại là rất đẹp trời, bạn Sâu róm sau bao nhiêu năm tháng mòn mỏi treo biển giảm giá, tóm lại là đang ế hàng, cuối cùng cũng đã có người vô tình liếc một mắt xẹt ngang qua. Vì quá hạnh phúc, mang tâm trạng của một con khỉ lâu ngày đói ăn bỗng dưng thấy một cây chuối giả mừng quá nhảy tưng tưng đầu đụng cột điện ^^, bạn Sâu róm đã quyết định kiếp này làm thân đỉa đeo bám Cây, thực hiện khẩu hiệu một tấc không đi một li không rời, như gái bám đại gia, như gà săn châu chấu. Vốn cứ ngỡ rằng chuyện tình của hai người sẽ mãi đẹp như bông hoa ngũ sắc (tên gọi bình dân của nó là hoa *chấm ba chấm* ấy ạ ^^) sâu nặng tựa bóng bay bơm cả mét khối khí H2, có thể khắc lên cát tạc lên bùn, nào ngờ đâu một ngày kia, cùng trời xanh mây trắng nắng vàng … không có gió, bạn Lá sau bao nhiêu ngày ôm mộng các anh đẹp giai cao ráo nay muốn đổi khẩu vị liền tia mũi súng về phía bạn Sâu róm. “Hấn ni à!” – câu nói ngọt ngào đăng trên tường FB nhà bạn Sâu róm chính là phát súng mở màn cho chiến dịch “cướp người đoạt tình” của bạn Lá. Cây vì quá yếu thế trước danh tiếng nổi lềnh phềnh như lục bình trên sông Sài Gòn của bạn Lá đã ngậm ngùi rút lui (mà trong bụng mừng thầm vì thoát kiếp nợ :)) ). Thế là từ đây, chuyện tình Phi Công Lái Máy Bay Không Quần ra đời quành tráng. Phóng viên H 21+ xin trích dẫn ý kiến của một vài nhân vật có liên quan họ hàng với đôi bên trai gái để độc giả được hiểu rõ hơn ^^

Meo Meo: Xin các bạn cho biết đôi điều suy nghĩ về chuyện tình của Sâu róm và bạn Lá (hay bạn Không Quần và bạn Độc)?

Van Vo: ‎*w* *mới ngủ dậy*

Không quần mà lái máy bay
Thành ra độc dược rải bay khắp trời XDDDDDDDDDD

*Ôm gối trùm chăn ngủ tiếp*

Nai Vô Đối: *Câm nín*

Vì quá bàng hoàng, ngạc nhiên và sửng sốt nên khi được PV H 21+ hỏi đến thì bạn Nai đã không thể lào phát biểu được gì. Độ shock điện của đôi uyên ương quả nhiên lan tỏa rộng rãi.

Ginny Vo (Tự là Kem hay Icecream 0608): …

Xin thứ lỗi cho phóng viên vì lúc đi uống café mải 888 quên phỏng vấn rồi =.=

Tiểu Vũ Vy Vy: *cười nham nhở gian xảo* Bạn Độc Vương chắc chắn chép miệng: “Không quần còn hơn có” :))

[Ngắt ngang đôi chút: Tòa soạn tạp chí H 21+ xin đưa ra câu hỏi: Hãy cho biết vì sao bạn Vy Vy lại nghĩ là bạn Độc “Không quần còn hơn có” ? Nhắn tin về tổng đài 2011 cú pháp Khong Quan dấu cách XX dấu cách Phi Cong dấu cách câu trả lời của bạn. 5 phần quà xin gửi tặng đến 5 bạn có đáp án sớm nhất. Nhanh tay lên ^o^]

Lại quay về chủ đề chính, giờ đến lượt bạn Lô Vĩ Vi Vi, xin bạn phát biểu ý kiến của mình:

Lô Vĩ Vi Vi: *Đang ngồi gặm ASYETCNĐT* Tôi chỉ nghĩ càng ngày càng iu bạn [ Không mặc quần thật sảng khoái ], thích câu trả lời của bạn í khi VV và TN được Phi hành tọa kị: ”Xì, lão đây không sợ bị nhìn, bay bay càng mát mẻ.”

.

..

~~~~~~~~~~ Ta là con quạ đen bay bay phân cách tuyến ~~~~~~~~~~~~

Vâng xin thứ lỗi cho phóng viên H 21+ không thể phỏng vấn được nhân vật nam chính của câu chuyện ngày hôm nay do bạn Lee đã ngất trên giàn quất hiện đang được đưa vào phòng cấp cứu của bệnh viện, theo dõi tại hiện trường thì thấy lúc bạn được đưa lên xe cứu thương mồm vẫn còn thều thào câu nói: “Ôi fan của tôi …. Ôi hình tượng của tôi … !!!” Phóng viên cũng hơi thắc mắc đôi chút vì không hiểu ý câu này !? Liệu có ẩn tình gì đằng sau chăng ???

Tuy nhiên, với trình độ paparazi bậc thầy, phóng viên H 21+ đã tóm gọn nhân vật nữ chính – xì ta Dennis Q đang giấu mặt sau cuốn tạp chí Playgirl số tháng 3 mới nhất trong tình trạng miệng còn đang há hốc nước miếng nhỏ tỏng tỏng, mắt mơ màng đờ đẫn =))

Meo Meo: Dâu hãy cho biết cảm xúc khi được làm máy bay bà già có phi công trẻ không quần lái ???

Dennis Q: =)) rất ư là hạnh phúc, ko phải ai cũng được phi công trẻ ko quằn lái đâu, phải có bản lĩnh lắm :>

Meo Meo: Điều gì của Độc đã thu hút Dâu?

Dennis Q: Đã Độc mà còn ko quằn, rất ấn tượng. Dâu thích ấn tượng =))

[Mong các bạn chú ý trong tất cả các câu trả lời phỏng vấn của mình, Dâu đã bảo Lee là “không quằn” nha :> Ẩn ý xin tự tìm hiểu :))]

Meo Meo: Trong sờ can đồ này ai là thợ săn ai là con mồi ???

Dennis Q: Con mồi cũng là thợ săn, và thợ săn cũng là con mồi :))

Meo Meo: Theo Dâu thì sự việc này sẽ tiến triển theo chiều hướng nào?

Dennis Q: Theo chiều hướng máy bay không quằn rải độc đầu độc toàn bộ đất nước ta chăng😕

[Meo Meo: Cái này chắc ý tưởng lấy từ hai câu thơ của ss Van Vo =))]

Meo Meo: Gây ra một sờ can đồ không quần như thế có cần thiết?

Dennis Q: *đập bàn* tại seo lại là cần thiết hay không

chúng tôi có quyền tự do iu đương chứ. Tui mún công khai cho cả thế giới bít TUI ĐANG HẠNH PHÚC =))

Meo Meo: Liệu có phải Dâu chấp nhận làm máy bay bà già chỉ để … chống ế ???

Dennis Q: =)) gì vậy chàj

hỏi hay sỉ nhục dzạ

tình củm làm sao nói là chống ế đc

tình củm là thiệt lòng nha :”>

Meo Meo *má ơi nổi da gà =.=*: Liệu tình yêu của 2 bạn có hoàn toàn là chong xáng ;;)

Dennis Q: Rất chong xáng, vì anh í khắp người toàn độc, lại còn không quằn, có cái gì để tôi lợi dụng được đâu :”>

Meo Meo: Có chứ, cái nằm bên trong cái quần á =))

Dennis Q: Cái đó chưa mục kích =))

Meo Meo: Mai mốt lại chả rút sạch =))

[Ngắt ngang 30s: Theo bạn cái mà phóng viên nói đến là cái gì ??? Trả lời nhanh !!! Cú pháp như trên ^o^]

Meo Meo: Tất cả đều nằm trong chiến dịch “Săn người yêu” để chứng minh Dâu không LÃNH CẢM ???

Dennis Q: Ban đầu là thế, nhưng tôi đã bị cái ĐỘC của anh í dụ dỗ mất rùi :((. Tôi đã dính độc!!! *hấp hối*

Meo Meo: Dâu nghĩ gì về việc Độc chiếm ghế No.1 trên bảng xếp hạng top ten xì pam mờ ?

Dennis Q: Đó là dấu hiệu cho thấy CẦN PHẢI CÔNG KHAI MỐI TÌNH ĐỘC & ĐẸP CỦA CHÚNG TÔI RA CHO BÀN DÂN THIÊN HẠ XOI MÓI rùi :)) Vốn tôi là ng VN trầm lặng  nhưng mọi ng đều đã đoán ra, tôi thấy ko cần thiết che giấu nữa :”>

Meo Meo: Vốn thì từ trước đến h có che đâu mà đòi giấu :)) Thế cho nên mới có cái xì can đồ này =))

Meo Meo: Dâu nghĩ sao về việc bạn Vy Vy nói rằng: Không quần còn hơn có? Theo Dâu Không quần có hơn có thiệt không? ;;)

Dennis Q: Cổ nhân nói, tốt khoe xấu che, có tốt tôi mới khoe, không khoe phí của zời lắm :))

Meo Meo: Cái này khoe hay ko là quyền bạn độc mà, hay nó nghiễm nhiên đã thuộc sở hữu của Dâu ??? :”>

Dennis Q: Của chồng, công vợ :)) —> anh í quyết định chuyện lớn, tôi quyết định chuyện nhỏ. Và tất cả chuyện trên đời này đều là chuyện nhỏ =))

Meo Meo: Liệu ko sợ bạn Độc không mặc quần bị người khác nhìn hết phần mình à :))

Dennis Q: Ơ hay, người iu tôi đẹp, tôi tự hào, người ta nhìn thấy anh í phải nhỏ dãi, tôi càng mừng =))

Meo Meo: Dâu có cho rằng không mặc quần lái máy bay sẽ mát hơn? Có ngại ai nhìn không ? ;;)

Dennis Q: Never! Không quằn, bay bay càng mát mẻ. Ai nhìn mù mắt ráng chịu :))

Meo Meo: Kinh nghiệm này đúc rút ra từ đâu ;;)

Dennis Q: Hừm  mạng internet chăng😕 Vốn rất muốn giống cô ng mẫu Ngọc Quyên, nhưng tôi nghĩ cái gì lấp ló bí ẩn thì nó quyến dzũ hơn là trần trụi thế kia =))

Meo Meo: Thế thì lẽ ra phải có underwear hay lá vả chứ :)) Ko quần là nude ròi còn gì =))

Dennis Q: Thì chỉ là không quần, có nói là không underwear đâu nè :))

Meo Meo: Chuyện tình đôi bên thường như giá vàng, đô la và chứng khoán VN, lên xuống thất thường. Hai người đã bao giờ có xích mích???

Dennis Q: Iu nhau còn ko hết, time đâu mà xích mích *đá lông nheo, honey nhỉ ;;)*

Meo Meo: Gớm wá =.=

Meo Meo: Dâu có ghen không nếu thấy bạn Độc có dấu hiệu léng phéng cùng các bạn khác ???

Dennis Q: Không ghen, phăng teo thôi ;)) Không quằn càng dễ phăng >:)

Meo Meo: Hãy đưa ra một câu danh ngôn đúc rút lại toàn bộ chuyện tình uyên ương của hai bạn :”>

Dennis Q: “quần không tự sinh ra và mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ mông người này sang mông người khác”, tình iu cũng rứa, bởi vậy mọi người cứ yên tâm rằng, CHO DÙ TA KHÔNG MẶC QUẦN, TA VẪN CÓ TÌNH YÊU, VÌ QUẦN CỦA TA ĐANG NẰM TRÊN MÔNG NGƯỜI IU TA =))

[Vâng! Phóng viên xin vái lạy trình BT của nhân vật nữ chính ngày hôm nay =)) Quặn hết cả ruột gan vào rồi ạ =))]

Meo Meo: Theo thông tin hiện nay, bạn Độc vì quá shock đã vào viện, cảm xúc của Dâu lúc này???

Dennis Q: *sụt sùi* Cho dù anh í có thành ra hình dạng nào đi chăng nữa, không quằn hay mất áo gì đó, tôi vẫn cam tâm tình nguyện ở bên anh trọn đời~~~ *vẫy vẫy khăn*

*câm nín 5s*

.

..

Meo Meo: Dâu có nghĩ những lời vừa nói của Dâu sẽ là sức mạnh tiếp thêm động lực giúp bạn Độc vượt qua rào cản bệnh viện, qua mọi đàm tiếu về việc Phi Công Không Quần Lái Máy Bay Bà Già để đến BÊN NHAU TRỌN ĐỜI ??? ;;) Hay là làm bạn độc bệnh nặng thêm ta ?? =))

Dennis Q: Mình có tự tin mình là LIỀU THUỐC CHO TRÁI TIM, giúp bạn Độc vượt qua căn bệnh hiểm nghèo, cho dù cả đời này hẻm mặc quằn được nữa, nhưng có hề gì, TỐT LÀ KHOE thoy  *tạp chí LỘ HÀNG đang mời anh í cộng tác, làm ng mẫu độc quyền, tôi rất vui sướng trước thông tin đó, yê yê \:D/*

Meo Meo: Tự hào quớ, khi nào có tiền cát xê nhớ mời Meo đi ăn kem a :>

Dennis Q: Buffet nướng lun :))

Meo Meo: Mà ko biết có còn cái gì để khoe ko hay là Dâu bóc sạch ròi =))

Dennis Q: Hê hê cái này là bí mật, cho phép tôi không tiết lộ với quý báo :”>

Meo Meo: Thật chăng😕 Thôi đã muốn la sờ can đồ to thì nói thêm chút đỉnh mới hấp dẫn mới câu khách chứ ;;)

Dennis Q: Ồ, giữ lại

quý báo mới tò mò

mới có phỏng vấn lần sau chứ =))

Tôi là tôi tính hết rầu :))

wuỵch tẹt hết

thì còn gì để khai thác lần sau nữa :>

Meo Meo: =.= ra là … có tính toán cả. Tính mần tiếp sờ can đồ ver 2 ???

Dennis Q: yeah yeah

cuộc đời yên tĩnh quá

ko kích thích

TÔI THÍCH KÍCH THÍCH \:D/

Meo Meo: Phải chăng sau khi dính quá nhiều scandal, Dâu đã bị nghiện, ko có là ko đc :>

Dennis Q: Ừm, cái gì cũng có cái giá của nó, đã quen kích thích roài, giờ chích thuốc tê không xi nhê :))

.

..

Vâng! Cuộc phỏng vấn tạm thời đến đây là dừng để phóng viên về nhà luộc da gà và ốc chấm mắm gừng đã :”> Nói tóm lại, KHÔNG MẶC QUẦN THẬT LÀ MÁT MẺ :)) Vì vậy nhân danh tạp chí H 21+ phóng viên kêu gọi các soái ca tích cực hưởng ứng phong trào Không Mặc Quần, với hi vọng một ngày nào đó sẽ lọt vào mắt xanh của các nữ đại gia =))

Lại vâng! Vì mong ước làm một sờ can đồ Không Quần thật woành tránh của hai nhân vật, phóng viên khuyến khích các bạn rải truyền đơn, đăng quảng cáo, truyền bá nhau bằng miệng, bằng hình ảnh, bằng văn bản, bằng bất cứ phương tiện nào có thể để bài phỏng vấn này có sức lan tỏa thật cao, thật xa, vừa thỏa mong ước làm xì ta lổi tiếng không xấu xí cũng vẫn thích gây chú ý của dịch giả Dennis Q, vừa để tạp chí H 21+ có kinh phí cho các kỳ tiếp theo :>

Phóng viên

Meo Meo

Một vài suy nghĩ …

Dạo này bên TVE có khá nhiều cuộc tranh luận xoay xung quanh truyện dịch và edit. Đề tài này sắp thành chuyện muôn thưở rồi, nhưng mà mình vẫn thích nói một tí về suy nghĩ của bản thân😀

Theo quan điểm của rất nhiều người, thì dịch hay edit đều đáng trân trọng, nhất là khi người dịch / người edit chú trọng đến tác phẩm của mình, quan tâm và có sự đầu tư thỏa đáng cho đứa con tinh thần mà mình đã tạo ra. Tuy nhiên khi phong trào truyện Trung Quốc càng lúc càng hot, đến cả các công ty sách nhìn thấy mối lợi to đùng cũng đua nhau đi mua bản quyền, dịch, xuất bản truyện Trung Quốc, thì phải nói là số lượng người dịch, edit chỉn chu tỉ mỉ chỉ càng lúc càng ít đi so với lượng editor chạy theo phong trào nhưng dương cao lá cờ chủ nghĩa “Làm vì sở thích” cho ra những tác phẩm edit ào ào, chú trọng số lượng hơn là chất lượng.

Không phủ nhận chuyện có một số từ Hán Việt trong các truyện Trung Quốc mà nếu chuyển sang tiếng Việt thuần túy thì sẽ làm mất đi nét nghĩa nguyên bản, hay mất đi vẻ đẹp ngôn từ, ý muốn truyền tải của tác giả. (Chân thành xin lỗi các bạn, tại cứ đọc đến đâu là quên đến đó nên giờ không còn nhớ ra cái gì để mà đưa ra làm dẫn chứng nữa :(( )

Tuy nhiên, bên cạnh đó thì lại có rất nhiều những từ, cụm từ không cần thiết phải giữ lại theo cách mà phần mềm QT dịch ra, tức là giữ lại theo nguyên bản convert, kiểu như “phi thường xx” (lấy luôn trong cái bài tranh luận vừa rồi với lý do đã nêu ở trên :D). Hai chữ “phi thường” này, có thể hiểu là “cực kỳ” hay là “rất”. Tiếng Việt mặc dù có một phần lớn là từ mượn, đặc biệt là từ mượn Hán Việt, dùng rất nhiều trong cuộc sống hàng ngày và góp một vai trò vô cùng to lớn trong việc truyền tải thông tin, nhưng cũng đâu có nghèo nàn đến mức mà không còn gì để diễn tả, phải bê nguyên cái bản dịch như của Google Translate vào. Dù là không biết tiếng Hoa, phải edit từ CV đi chăng nữa, không lẽ một số đông các editor đến tiếng mẹ đẻ của mình cũng không rành, câu cú đọc lên thì ngứa mắt, trật tự các từ thì đảo loạn lên như một mớ hổ lốn, còn không phân biệt nổi đâu chủ ngữ, đâu vị ngữ, hay ngay đến tính từ đứng đằng trước hay đằng sau danh từ có lẽ cũng không hay ^^! Rồi cả cách dùng từ không thích hợp nữa. Một ví dụ nhỏ lượm đại trong “Lấy nhầm vợ” – ebook đang gây tranh cãi nhé:

“Nàng rất nhanh mang caravat qua cổ hắn”.

Dạ xin hỏi cái cụm “mang caravat” này nghĩa là gì ạ? Có phải là giày hay dép đâu mà mang, cũng chả phải là tiếng Anh để mà quần áo, nón, kính gì cũng “wear” hết lượt. Còn chưa kể đến văn phong hiện đại còn ai xài “nàng”, xưng hô thì “ta”, “ngươi”, một cách edit rất phổ biến trong của truyện Trung Quốc hiện nay. Nếu lười đến mức không muốn thay đổi vì tần suất xuất hiện của các đại từ nhân xưng trong tác phẩm quá nhiều, xin mách cho các bạn một chiêu nho nhỏ: Nhấn Ctrl + H, sử dụng chức năng thay thế hàng loạt của Microsoft Word. Nói tóm lại, chỉ một cụm đơn giản như thế, chẳng cần tốn nhiều chất xám cũng có thể chỉnh nó ra thành thế này:

=>   Cô nhanh chóng đeo caravat vào cổ anh.

Có thuận tai hơn không? Có dễ đọc hơn không?

Thêm nữa nhé. Câu này lấy trong truyện “Hai ta kết hôn sao”:

“Chỉ thấy Cao Vũ mở cái hộp ra, đem móc di động bên trong lấy ra, ngón tay thon dài nhẹ nhàng, rất nhanh đã dây chuyền xích xuyên qua miệng điện thoại di, nhẹ nhàng một cái, xích đi tới treo vào”.

=>  Chỉ thấy Cao Vũ mở cái hộp, lấy móc di động bên trong ra, ngón tay thuôn mảnh, nhanh chóng đem dây xuyên qua móc điện thoại, treo vào rất nhẹ nhàng.

Vẫn đảm bảo người đọc hiểu được, mà câu cú đàng hoàng trật tự hơn, đọc dễ nghe hơn😀

Ngay cả tựa đề cũng thế. Quả thật là không thể hiểu được “Ái đắc so với ngươi tiêu sái” nghĩa là gì ??? Nếu không thể dịch được, bạn hoàn toàn có thể thay tên mới vào mà, như các truyện tiếng Anh, rất nhiều truyện khi xuất bản đều bị “thay tên đổi họ”. Đơn cử cuốn truyện mới mua của Tủ sách Lời trái tim:

–         The millionaire meets his match – Trên bìa sách còn in sai chính tả thành “mathch” (Triệu phú gặp bạn tình) => Như điều em muốn

Hay như cuốn Dư vị trà chiều của Dâu, tên gốc của nó chính là “Trà Huân Y ban chiều” trong đó Huân Y là tên nhân vật nam chính của tác phẩm. Vẫn đổi đấy chứ có sao ^^

Vấn đề thứ ba: Các editor hiện nay quá lạm dụng các thán từ nguyên bản CV. Xin hỏi tiếng Việt có mấy cái “ân”, “nga”, “ngô”, “uy” này không ạ? Sao không phải là: “ừ, dạ, à, hả, hử, ưm, ê, …” Xì tin chút nữa thì “uy” còn có thể chuyển thành “hey” nghe vẫn rất dễ thương và gần gũi ^^.

Thêm một khúc mắc nữa: Trên TVE có một số bạn khoe là đã đọc rất nhiều các tác phẩm kinh điển lừng danh nổi tiếng thế giới bla bla. Meo cứ nghĩ những người như vậy thì đối với thể loại truyện này lại phải càng đòi hỏi khắt khe, câu cú ngôn từ mượt mà xuôi tai thuận mắt chứ. Vậy mà lại coi như không, còn khen ngợi, khuyến khích, kêu là chỉ đọc để giải trí. Vậy có phải là dễ dãi quá không? Không nói đến nội dung hay ý nghĩa nghệ thuật nhân đạo, truyện Trung Quốc hiện nay đa phần là thể loại giải trí nên không có cái đó, nhưng xin hỏi tinh hoa ngôn ngữ thu lượm từ các tác phẩm nổi tiếng, thu lượm từ công sức tỉ mỉ, tìm tòi câu cú ngôn từ của các dịch giả bay đi đâu hết rồi? Chả lẽ đọc xong chỉ để có cái mà khoe? Đến cả tình yêu tiếng mẹ đẻ của mình còn không sâu sắc, đọc mấy cái truyện nổi tiếng đó để mà làm gì? Thú thật là cho đến giờ, những tác phẩm văn học kinh điển, nếu không phải là chương trình bắt buộc trong sách giáo khoa, thì hầu như là Meo không thích đọc. Có lẽ là vì không suy nghĩ được quá sâu xa, không nắm bắt được tư tưởng và tình cảm của tác giả, ý nghĩa cao siêu trong các tác phẩm ấy nên không đọc (Thế cho nên điểm Văn thấp lè tè, mà mỗi lần viết văn là như cực hình ToT bởi vì không phải viết theo ý hiểu, cảm nhận của mình mà là viết theo những gì các nhà phê bình nói ToT). Nói chung là chỉ thích nhẹ nhàng, thoải mái, đọc để giải trí, nhưng yêu cầu đối với hình thức tác phẩm, ngôn ngữ thể hiện vẫn rất cao. Nếu ai có đọc truyện dịch của Meo (dạ hiện chỉ mới có một cái đem ra lòe thiên hạ thôi ạ ^o^) sẽ thấy rằng Meo rất chú trọng ngôn từ câu cú, luôn cố gắng để tránh lặp từ hay lủng củng hết mức, ngay cả đến tranh luận, mỗi câu viết ít hay nhiều đều có ẩn ý trong đó😀. Túm lại là cho dù là đọc với mục đích gì thì sự tôn trọng ngôn ngữ trong các tác phẩm vẫn cần phải có. Đó là còn chưa kể đến một bộ phận các bạn dịch không được, edit không xong quay sang viết truyện theo phong cách convert. Ngày xưa là ngôn ngữ mạng biến hình biến thái bị lên án, còn giờ đến phiên ngôn ngữ lai tạp đảo lộn quy tắc ngữ pháp tiếng Việt, dẫm nát vẻ đẹp tiếng mẹ đẻ của mình. Viết cho vui? Việc nhỏ nhưng thể hiện vấn đề lớn. Lẽ nào các bạn muốn bị người ta dèm pha là: “Đồ mất gốc!” ?

Mở bài, thân bài rồi thì phải có kết luận chứ nhỉ😉 Theo Meo thì dịch hay edit, nói chung là công việc chuyển ngữ dù là dưới hình thức nào thì cũng là cao cả và đòi hỏi tốn rất nhiều thời gian và công sức. Nếu đã không làm được, cách tốt nhất là không nên làm, công việc chuyển ngữ rất khó khăn, không ai ép buộc bạn làm cả. Còn đã làm thì hãy làm cho tốt, đầu tư cho nó một cách xứng đáng. Đó là đứa con của bạn. Đừng quăng ra cho độc giả những sản phẩm lai tạp Tàu không ra Tàu, ta không ra ta. Cho dù là tâm huyết, công sức hay sở thích gì gì đó, một khi bạn đã trưng nó ra cho mọi người xem thì mọi người hoàn toàn có quyền phê bình. Nói như ss teedog bên TVE thì là: “Đâu cứ phải vì người ta có lòng tặng cho bạn một cái chén mẻ mà bạn vẫn vui vẻ dùng nó để ăn cơm được?” Hay như ss Tranttlinh: “Nếu thật sự là tâm huyết, đam mê thì có lẽ các bạn đã dành nhiều thời gian hơn, cẩn thận hơn khi làm việc. Yêu thì lẽ ra phải nâng niu. Làm vội cho kịp ra lò, làm vội vì bị độc giả hối thúc, v.v… có cả chục lí do dẫn đến 1 bản dịch dở như thế này hoặc đơn giản là ko biết nếu làm cẩn thận thì phải làm sao.”

Nhắn nhủ riêng đến một chuyên gia chuyên đi thu lượm truyện đã hoàn thành để về làm ebook post lên TVE: Meo biết làm một ebook cũng tốn chút công sức, nhìn lượng thanks bên TVE của bạn chắc chắn là công sức mà bạn bỏ ra không ít nhỉ😉 nhưng cách tốt nhất là bạn nên chú ý đến chất lượng sản phẩm của mình hơn trong quá trình “sản xuất đại trà” như thế. Các tác phẩm trong TVE vốn từ trước đến nay đều có chất lượng rất tốt, nhiều tác phẩm còn mang tính hàn lâm cao, từ độc giả (ở đây Meo nói đến độc giả lâu năm và trung thành chứ không phải một số bạn mới mới) cho đến ban quản lý đều là những người đọc có yêu cầu rất khắt khe, cho nên Meo rất hi vọng TVE không bị biến thành cái thư viện tạp nham với một số tác phẩm chất lượng kém.

P.s: Mình cũng chả phải nhà ngôn ngữ học để mà phân tích gì cao siêu. Vì hứng lên viết cái bài này mà ta bỏ lỡ cả giờ cơm trưa ToT Đói quá mò đi nấu spaghetti đây. Bye bye các bạn :”>

P.s 2 (Viết sau khi đọc thêm được một vài tranh luận của một số bạn bảo là các bạn ấy quen đọc convert rồi nên đôi khi edit không để ý nhiều) Thế càng nguy hiểm hơn. Nó chứng tỏ đầu óc các bạn đã bị nhiễm thứ ngôn ngữ lai tạp đó. Đặc biệt là Meo kịch liệt phản đối chuyện một số bạn bây giờ nói năng trên mạng theo kiểu CV (Ai thích thì vô đây mà đọc http://www.matnauhoctro.com/4rum/showthread.php?t=390811, nói thật cái diễn đàn này càng lúc càng hổ lốn bát nháo, trước thì ngôn ngữ mạng, giờ đến tiếng convert). Bạn nghĩ gì khi đem việc xuyên tạc biến tấu tiếng nói của mình ra làm trò vui? Có biết rằng một đàn cún tự dưng thấy có một con cún kêu “cục tác” hay “cạp cạp” thì các con còn lại trong đàn nó nghĩ cái gì không?

Nỗi khổ của một Senior ToT

Senior – học sinh năm cuối – đồng nghĩa với việc giảm ăn chơi (không thể cắt được :-p) hạn chế lê la và tăng bài vở😦 Post này ta viết ra trong lúc quẫn bách điên đầu với môn Lý và bức xúc … xém đứt cúc vì những cuộc thi giành tem, giành ghế VIP ở các nhà hàng xóm không thể điểm danh ToT. Nhà này ta bỏ hoang lâu lắm rồi, chính vì thế đừng có ai ngạc nhiên khi comment cho ta mà được reply lại sau … vài tháng :-p Aiza, ta vô cùng mong chờ đến ngày này năm sau, có thể lúc ấy ta sẽ có nhiều thời gian hơn để ọp ẹp ăn chơi cùng hội BT, ham hố dịch dọt (thậm chí là cao hứng sáng tác ra một cái hổ lốn gì đó ???) và hoàn thành một khoá tiếng Trung cơ bản đủ để nhận biết đọc, biết viết và biết … dịch sơ sơ (còn lại thì chém gió chứ ta không có khả năng dính dáng đến convert a :D) Tạm thời thế, blog này sẽ thành nhà hoang, hi vọng 1 năm sau tương lai nó sẽ tươi sáng hơn (nếu chủ nhân nó chăm chỉ ^^!). Lúc ấy ta sẽ cải tên nó thành Động Hồ Ly BT a =))

Offline Sài Gòn hội siêu BT + MA =))

Công nhựn một ngày trốn pama đi chơi vui ghê luôn na, rất nhiều chuyện cười đến sái quai hàm, hội BT + MA đã đc bạn Cốc hướng dẫn bôi kem:  “Ồ nhục ư??? Không nên nhục, hãy bôi kem chống nhục. Ố yè!!!” Thế cho nên các tình yêu từ to đến nhỏ ngồi nơi công cộng đông người xung quanh có biết bao nhiêu nam thanh nữ tú mà mồm cứ bô bô chiện 18+ Kỳ này Meo ấn tượng sâu đậm nhứt là với bạn Cốc (chắc ai cũng như Meo hết á =))) Cái miệng nhỏ xinh của bạn léo nhéo từ  đầu buổi đến cúi buổi, bla bla bla với tốc độ chém gió siêu đẳng, Meo ngồi bên cạnh giương tai lên nghe chữ  đc chữ mất, sau màn bắn súng liên thanh quá chuẩn của bạn Cốc thì hội BT đã có thêm nhiều kinh nghiệm sinh động về phim AV (lạy trời đừng có ai trong này nói quen tui nha :))), truyện 18+, tâm sinh lý và giai đẹp, đặc biệt bạn còn làm cho nhiều đại gia, nhứt là đại gia ICe, mắt sáng long lanh như đèn pha trên biển =)) nước miếng nhỏ thòng thòng như suối xuân dào dạt =)) về kho AV và 18+ quá trùm của bạn. Đại gia đã phải năn nỉ ỉ ôi + mè nheo để lần ọp sau đc bạn share cho một ít cái kho ấy =)) Lan man đủ rồi, mời các tình yêu ngó hình tí😀

Không còn gì để nói, bà con cô bác ai thích bình loạn gì thì bình, bên FB kia Meo nói đủ rồi a =))

This slideshow requires JavaScript.

Hị hị bức cuối cùng là 2 dịch giả nổi tiếng của chúng ta Q (Rác chưa có thùng, hay là có thùng rồi mà giấu ??? Ss Xiaozhou bảo có rồi mà ???) và Q (Q này ko ai ko biết về độ siêu phởn + BT + MA =)))

*** Đôi điều về buổi ọp ẹp

1. Bạn Cốc ( cái này đã nói phía trên nên ko dài dòng)

2. Sau buổi ọp này, Meo nhựn ra Meo mới chỉ là thiên thần sa ngã thôi =)) Còn chong xáng lắm😉

3. Đại gia Ice, Meo ko có chân dài đc không ;;)

4. Các ss thiệt là quá đáng, rõ ràng là ai cũng muốn gặp anh Q, Meo chỉ thay lời muốn nói mà lúc anh ý đến ai cũng đỏ cho Meo😦 Làm Meo cuống chả thanh minh đc gì, nào có đâu ái mộ và thần tượng, chỉ có TÒ MÒ thôi, hiểu không ???

5. Meo phát hiện ra mèo đen rất là có dáng phong lưu và năng khiếu khoe hàng tiềm ẩn (nhìn mấy bức tự sướng với cái quạt là biết =)))

6. Con mực nhụt xì, Meo hựn, đã hẹn offline mà ko đến, hay là sợ bộ râu 8 cái tua rua bị Meo quào thành 32 cái giống cái chổi lau ???

7. Mọi thứ đều perfect, mình cũng thật là ham hố vô độ, cái này là nói dối cha mẹ đi chơi xa nhà =))

——————————

Cập nhật thêm từ nhà ss Mèo đc 2 tấm tiu bỉu😀

Dâu à, Meo thấy … =)) kì này bộ dáng thục nữ của Dâu lòi đuôi rồi =)) Nhìn cái ánh mắt của Cọp ý =))

Bức này cực kỳ quý giá, đây là chân dung bạn Cốc, bạn ý dứt khoát ko cho ai chụp mình mà chỉ thích tự sướng =.= Bạn ý thích giả làm thục nữ sợ ra đường ai nhìn thấy mình trong hội BT mà lại còn là đại BT siêu đẳng cấp thì sẽ không lừa tềnh đc giai nữa =))

Anh …

Anh bước vào cuộc đời Em tình cờ như một cơn gió nhưng không chịu ra đi mà ở lại trong trái tim Em. Em biết Anh đã từ rất lâu nhưng mãi cho đến ngày Em thướt tha trong tà áo dài trắng bắt đầu cuộc đời của một nữ sinh cấp ba, Em mới nhận ra Anh quan trọng với Em biết chừng nào. Anh là hầu hết mọi niềm vui, nỗi buồn của Em, là thành công mà cũng là thất bại của Em. Em cười vì anh, khóc cũng vì Anh. Anh hiện hữu ở khắp nơi chung quanh Em, trong tâm trí Em từng ngày từng giờ. Em ăn cũng nhớ đến Anh, học cũng nhớ đến Anh, thậm chí đêm ngủ cũng mơ về Anh. Làm chủ được Anh là khát vọng của Em, là ước mơ và niềm hạnh phúc của Em. Không thể nói hết được Anh đối với Em đặc biệt đến thế nào. Em biết sẽ có người cho là Em không bình thường, nhưng thật sự Em yêu Anh nhiều lắm. Nhất là khi Em sắp bước ra đi, sắp phải va chạm với cuộc đời nhiều chông gai sóng gió, nhưng Em tin rằng, chỉ cần có Anh, Em sẽ có tất cả…

Anh … Anh có một cái tên rất đẹp, rất thơ. Không ai trên Thế giới này không biết đến Anh. Không ai có thể thành công mà không cần đến Anh. Anh ấy, đến cụ già 80 cũng vẫn phải gọi là Anh. Anh ấy, dân mình gọi là Anh Văn, còn dân Tây gọi là English =))

Previous Older Entries